Tác giả: Nguyễn Thị Quê – Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Hưng Yên.
Tóm tắt: Trong tiến trình đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục, việc định hình thế giới quan và đạo đức cách mạng cho sinh viên là nhiệm vụ chính trị cốt lõi. Tuy nhiên, một nghịch lý đang tồn tại: khi xã hội càng cần những điểm tựa giá trị trước sức ép của chuyển đổi số, vị thế các ngành Khoa học Xã hội và Nhân văn (KHXH&NV) lại suy giảm. Sự lên ngôi của các ngành kỹ thuật, kinh tế dưới tác động của cơ chế thị trường tạo nên “khoảng lặng” đáng báo động, phản ánh sự lệch pha giữa giá trị thực dụng nhất thời và giá trị nhân văn bền vững. Trước thực trạng đó, ý thức trách nhiệm của giảng viên KHXH&NV trở thành nhân tố quyết định. Người thầy không chỉ truyền thụ tri thức mà phải xác lập bản lĩnh chính trị và tư duy phê phán trước các luồng tư tưởng sai lệch. Thông qua tự đào tạo, tu dưỡng tâm thế học thuật và đổi mới tương tác sư phạm, giảng viên sẽ góp phần củng cố niềm tin khoa học, bảo tồn bản sắc văn hóa. đây là giải pháp đồng bộ để đào tạo thế hệ kế cận vừa “hồng”, vừa “chuyên”, vững vàng giữa dòng xoáy kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế.
Từ khóa: Ý thức trách nhiệm, giảng viên KHXH&NV, đạo đức cách mạng, sinh viên, giáo dục giá trị.
Nhận bài 12/02/26; phản biện 25/02/26; biên tập 05/03/26; duyệt đăng 25/04/26.
Xem nội dung bài tại File PDF (trang 107)

